NHỚ VẦNG TRĂNG XƯA: KHÚC HOÀI NIỆM VỀ TÌNH YÊU VÀ KÝ ỨC

Trong thế giới văn chương, có những vần thơ nhẹ nhàng nhưng lại mang sức mạnh chạm đến tâm hồn người đọc một cách sâu sắc. Tôi đã đọc và rất cảm phục giá trị của bài thơ “Nhớ vầng trăng xưa” qua nét bút tài hoa của nữ thi sĩ Ngọc Khánh. Bằng tình yêu chân thành dành cho văn chương và quê hương, Ngọc Khánh đã để lại dấu ấn đặc biệt trong lòng độc giả bằng những vần thơ giản dị nhưng thấm đẫm cảm xúc.

Ngọc Khánh không chỉ là một nhà thơ mà còn là một cô giáo tận tụy với nghề. Bà gắn bó với vùng đất Nhơn Trạch, Đồng Nai, nơi chất chứa biết bao kỷ niệm và cũng là nguồn cảm hứng cho những sáng tác của mình. Thơ của nữ thi sĩ Ngọc Khánh thường hướng về những giá trị giản dị, chân thật của cuộc sống, về tình yêu quê hương, gia đình và những hoài niệm khó phai. Với phong cách thơ trong sáng, mộc mạc nhưng đầy tinh tế, Ngọc Khánh đã tạo nên những vần thơ có sức lay động mạnh mẽ trong lòng người đọc.

Một trong những tác phẩm tiêu biểu của nữ thi sĩ Ngọc Khánh là bài thơ “Nhớ vầng trăng xưa”, một bài thơ gợi lên những ký ức tuổi trẻ, những hoài niệm đẹp đẽ về tình yêu, quê hương và vầng trăng tri kỷ. Bài thơ không chỉ đơn thuần là sự nhớ nhung một thời đã qua mà còn là sự chiêm nghiệm về những đổi thay của thời gian, những khoảng cách mà con người phải đối diện trong cuộc sống. Bằng hình ảnh vầng trăng, tác giả đã gợi lên một không gian đầy thơ mộng nhưng cũng phảng phất chút buồn man mác.

Bài thơ “Nhớ vầng trăng xưa” không chỉ là một khúc ca về ký ức mà còn là lời tâm tình của người thi sĩ trước sự chảy trôi của thời gian.

Bài thơ dùng hình ảnh vầng trăng như một biểu tượng của quá khứ, của tình yêu đâu đó đã xa, nhưng không phai trong tâm trí. Trăng đầu bài thơ là vầng trăng đồng hành, chứng kiến những kỷ niệm tốt đẹp:

“Nhớ vầng trăng ngày xưa

Êm đềm trên thôn xóm

Đôi ta tình vừa chớm

Hẹn hò nhau đêm rằm”

Vầng trăng đó là nhân chứng của tình yêu đâu đó thuở xưa, khi tình cảm còn trong sáng, hồn nhiên và ngất ngây. Tuy nhiên, theo dòng chảy thời gian, trăng dần trở thành hình ảnh của nỗi nhớ:

“Em từ biệt quê nhà

Trăng thành cao vợi vợi”

Lời thơ mang nỗi sầu lắng lặng, vạt vã trong những ký ức của người ở lại. Tình yêu, kỷ niệm quá khứ của hai người giờ chỉ còn được giữ lại trong vầng trăng và nỗi nhớ mong manh.

Ngôn ngữ bài thơ giản dị, mộc mạc nhưng giàu hình ảnh và nhạc điệu. Tác giả đã khéo léo sử dụng điệp từ (“Nhớ vầng trăng”, “Trăng thành cao vợi vợi”) để nhấn mạnh sự biến đổi trong cảm xúc và dòng chảy thời gian.

Ngoài ra, biện pháp nhân hóa cũng được sử dụng tinh tế:

“Bản tình ca khắc khoải

Trăng như một nốt si”

Hình ảnh “nốt si” được đặt vào câu thơ như để nhấn mạnh sự dâng trào của cảm xúc, khi nỗi nhớ và nỗi sầu trở nên da diết như giai điệu mãi văng vẳng trong tâm hồn.

“Nhớ vầng trăng xưa” không chỉ là bài thơ về ký ức và tình yêu mà còn là bài ca về nỗi nhớ quê hương, về những giá trị bất biến trước thời gian. Bài thơ nhắc nhở chúng ta về những ký ức đẹp đã qua, về những tình cảm chưa bao giờ phai nhòa trong tâm hồn con người.

Bài thơ “Nhớ vầng trăng xưa” không chỉ khắc họa những kỷ niệm tuổi trẻ mà còn chứa đựng giá trị tư tưởng sâu sắc. Qua hình tượng vầng trăng, tác giả đã gửi gắm nỗi nhớ thương da diết, sự nuối tiếc về những điều đã qua nhưng vẫn vẹn nguyên trong ký ức. Nghệ thuật thơ tinh tế, giàu nhạc điệu cùng những hình ảnh mộc mạc mà sâu lắng đã làm nên sức hấp dẫn đặc biệt của bài thơ.

Từ những cảm nhận nghệ thuật ấy, tôi rút ra rằng, những ký ức đẹp luôn có sức mạnh nâng đỡ con người trong cuộc sống hiện đại đầy biến động. Bài thơ như một lời nhắc nhở rằng, dù cuộc đời có thay đổi, con người có trưởng thành và bôn ba nơi đâu, thì những giá trị tinh thần, những kỷ niệm đẹp vẫn mãi là điểm tựa cho tâm hồn. “Nhớ vầng trăng xưa” không chỉ là một bài thơ về hoài niệm mà còn là một tiếng nói tri âm, một lời nhắn gửi yêu thương cho những ai vẫn còn giữ trong tim một vùng ký ức đẹp đẽ không phai.

Lời bình: TS. Bùi Quang Xuân

 

Để lại một bình luận